Đăng nhập | Đăng ký  
Hỗ trợ trực tuyến
Hỗ trợ trực tuyến
Trang chủ » Kiến thức thể thao » Quyền Anh (Boxing)
Quyền Anh (Boxing)


14:45 20/12/2011


Quyền Anh, là môn thể thao đối kháng với hai người tham dự cùng hạng cân, đánh nhau bằng những quả đấm được bọc vào tay. Trong khoảng thời gian 1-3 phút được nghỉ khi đó kết thúc một hiệp, các võ sĩ quyền Anh được nghỉ ngơi 1 phút. Sau một số hiệp đấu: trọng tài có thể phân chia thắng bại bằng knockout kỹ thuật hoặc bị thua điểm...



I. Giới thiệu:

Quyền anh là trận đấu mang tinh thần thể thao giữa hai võ sĩ, mỗi võ sĩ sử dụng cú đấm của mình để hạ gục đối thủ cho đến khi bất tỉnh hoặc nện đủ đòn để buộc đối thủ hoặc phải ngừng chơi hoặc bị đánh gục. Một trận đấu quyền anh tuân thủ các quy định, các thủ tục đã được thiết lập, trận đấu có một trọng tài, judges? và một người bấm giờ. Ban đầu, mục đích của mỗi võ sĩ là nện đòn vào đầu và phần thân trên để hạ gục đối thủ và làm cho đối thủ không có khả năng đứng thẳng và không tự bảo vệ được mình trong vòng 10 giây. Ban đầu và ngay cả bây giờ các võ sĩ quyền anh đều vì mục đích kiếm tiền. Quyền anh nghiệp dư chỉ các trận đấu mà giải thưởng bằng tiền không giữ vai trò quan trọng. Cụm từ quyền anh chuyên nghiệp (xuất phát từ chữ latinh là pugil nghĩa là '' một võ sĩ ") đôi khi được sử dụng trong thể thao nói chung. 

II Lịch sử môn quyền anh:

Từ thời Hi Lạp cổ đại, quyền anh là môn thể thao thi đấu nghiệp dư phổ biến và cũng xuất hiện trong thế vận hội Olympic đầu tiên. Từ thời thành Rome xa xưa, các võ sĩ thường đeo găng tay, một chất liệu da ngựa và kim loại có khả năng làm tổn thương hoặc thậm chí giết chết đối thủ, đôi khi họ còn dùng cả kính đấu sĩ. Môn thể thao này cũng mất dần tính phổ biến sau sự sụp đổ của Đế chế La Mã. Vào thế kỷ 18, môn quyền anh được vực dậy ở London dưới hình thức tổ chức các trận đấu có giải thưởng bằng tiền và khán giả cá cược kết quả của trận đấu. 

Võ sĩ đầu tiên được công nhận là nhà vô địch ở hạng cân nặng là James Figg vào năm 1719. Năm 1743,một nhà vô địch là John Broughton đã thiết lập các điều lệ tiêu chuẩn hoá một số động tác và loại bỏ những động tác khác như ra đòn khi đối thủ gục ngã hoặc chộp đối thủ bằng tay. Các điều lệ của Broughton còn được sử dụng đến tận năm 1838 khi ra đời Điều lệ ban đầu về thi đấu quyền anh London, dựa theo các điều lệ của Broughton. Các bản sửa đổi được biết đến như Điều lệ thi đấu quyền anh London sửa đổi ra đời vào năm 1853 và được sử dụng đến tận cuối thế kỷ 19 khi các điều lệ Queensberry được lưu hành. Điều lệ này được một võ sĩ là John Graham Chambers soạn thảo vào năm 1857 có sự ủng hộ của John Sholto Douglas, hầu tước thứ 8 của Queensberry. 

Chú trọng đến kỹ năng đấm bốc hơn là khả năng vật lộn, độ nhanh nhẹn dựa vào sức mạnh, các điều lệ Queensberry giúp thay đổi hình ảnh lâu nay của môn quyền anh là đánh nhau tàn bạo và hung dữ. Các quy định mới cấm đấm bằng tay không, vật lộn, ghì chặt, đánh đối thủ khi họ không đủ sức chống đỡ và cấm cuộc tử chiến. Theo điều lệ Broughton, một võ sĩ gục ngã được phép chuyển sang thế tấn công trong vòng 30 giây cách đối thủ một cự li 1 yd (90 cm), nếu cần thiết sẽ được trợ giúp bởi huấn luyện viên. Nếu một võ sĩ không có khả năng chuyển sang thế tấn công thì võ sĩ đó được coi là đã bị hạ gục. Theo Điều lệ thi đấu quyền anh London, võ sĩ phải tới được vạch xuất phát (một điểm đánh dấu ở giữa vũ đài) mà không cần đến sự trợ giúp trong vòng 8 giây sau 30 giây gục ngã; và một vòng đấu kết thúc khi một võ sĩ bị hạ gục. Theo Điều lệ Queensberry các trận đấu được chia thành các vòng kéo dài 3 phút, có 1 phút nghỉ giữa các vòng. Một võ sĩ được coi là bị thua là người hoặc nằm hoặc chống một đầu gối sau 10 giây. Các điều lệ cũng quy định các trận đấu được diễn ra có dây thừng bao quanh thành một hình vuông, gọi là một võ đài, có kích thước mỗi chiều là 24 feet(7.3 m) 
Nhà vô địch cuối cùng ở hạng cân nặng không dùng găng tay là John L. Sullivan, người Mỹ, anh thắng trận đấu cuối cùng cho phép thi đấu tay không vào năm 1889 trước đối thủ Jake Kilrain. Khi thi đấu bằng găng tay theo Điều lệ Queensberry, Sullivan đã để mất danh hiệu vô địch ở hạng nặng cho James J. Corbett ở New Orleans, Louisiana, vào 7/9/1892. Điều lệ Queensberry hiện vẫn còn tồn tại trong thi đấu quyền anh chuyên nghiệp. 

III Quyền anh chuyên nghiệp:

Tại Mỹ, quyền anh chuyên nghiệp được tăng cường kiểm soát bởi Uỷ ban quyền anh quốc gia từ năm 1920 khi New York ban hành một đạo luật mới gọi là Luật Walker nhằm tránh những lạm dụng có thể xảy ra, quy định số tiền trong giải đấu và thiết lập một uỷ ban quyền anh quốc gia. Sau đó các nươc khác cũng thông qua điều luật tương tự như thế và cũng thành lập các phòng ban kiểm soát giống như tại các bang và thành phố của Mỹ. 

Các bộ luật quốc gia chính thức về quyền anh chuyên nghiệp gồm các chi tiết kỹ thuật về xây dựng võ đài, hình vuông có kích thước là 16 - 20 ft (4.9 - 6.1 m); trọng lượng tối thiểu của găng tay bông từ 6 - 8 oz (170- 227 g); số vòng đấu tối đa ( thường là 12 hiệp trong các trận giành chức vô địch); quy định về trọng tài và judges; các định nghĩa và phạt lỗi; các hệ thống tính điểm để xác định kẻ thắng cuộc mà không phải dùng đến nốc ao. 
Bộ luật quốc gia cũng quy định trận đấu có thể tạm dừng để tránh cho võ sĩ có thể bị chấn thương nặng khi chưa bị nốc ao, khi không còn khả năng bảo vệ mình. Các kỷ lục chính thức về nốc ao như thế được gọi là một quả nốc ao kỹ thuật (TKO). Một cú nốc ao kỹ thuật (TKO) xảy ra khi một võ sĩ không thể tiếp tục chơi hiệp tiếp theo. Một trận đấu như thế được coi là đã kết thúc. 
Mặc dù có 17 hạng cân nhưng phần lớn các võ sĩ chuyên nghiệp chỉ thi đấu trong những cấp sau. Hạng cân tối đa: 
(1) võ sĩ hạng ruồi, 112 lb (50.7 kg); 
(2) võ sĩ hạng gà, 118 lb (53.5 kg); 
(3) võ sĩ hạng lông, 126 lb (57.1 kg); 
(4) võ sĩ hạng nhẹ, 135 lb (61.2 kg); 
(5) võ sĩ hạng bán trung, 147 lb (66.6 kg); 
(6) võ sĩ hạng trung, 160 lb (72.6 kg); 
(7) võ sĩ hạng nặng nhẹ, 175 lb (79.4 kg); 
(8) võ sĩ hạng nặng, 195 lb (88.5 kg) và hơn nữa. 

Sau khi luật Walker được hợp pháp hoá môn thể thao thành ngày càng trở nên phổ biến ở Mỹ. Các nhà vô địch hạng nặng Mỹ nằm trong số những vận đọng viên nổi tiếng trong làng thể thao, gây nên sự kinh hoàng và kính nể vì sức mạnh của cú đấm của họ cả trong nước và trên thế giới. Jack Dempsey giành giả quán quân hạng nặng năm 1919 và bảo vệ danh hiệu của mình trước đối thủ người Pháp Georges Carpentier năm 1921, đây là trận đấu đầu tiên mà thu nhập từ vé vào cổng lên tới hàng triệu đô. Joe Louis bảo vệ danh hiệu vô địch hạng nặng lâu hơn bất kỳ ai - từ năm 1937 đến 1949- bảo vệ thành công danh hiệu của mình 25 lần. Sau khi giành huy chương vàng tại thế vận hội Olympic Floyd Patterson giành danh hiệu vô địch hạng nặng năm 1956, anh trở thành nhà vô địch đầu tiên giành lại danh hiệu này trong trận đấu lặp lại với đối thủ của mình là người Thuỵ Điển Ingemar Johansson năm 1960. Năm 1962, Patterson bị đánh bại bởi Sonny Liston, là một trong những võ sĩ hạng nặng gây kinh hoàng của mọi thời đại. Sau đó Liston bị mất danh hiệu này vào tay võ sĩ nổi tiếng và vĩ đại trong lịch sử là Muhammad Ali (tên khai sinh là Cassius Clay). Sở hữu sức mạnh, tốc độ và lương tri của môn quyền anh, Ali thổi luồng gió mới cho quyền anh ở hạng cân nặng và nổi tiếng trên khắp thế giới bằng chính phẩm chất đáng kính trọng của anh 

Các võ sĩ nổi tiếng ở các hạng cân khác bao gồm nhà vô địch hạng bán trung và hạng trung là Sugar Ray Robinson, người Mỹ; võ sĩ người Panama Roberto Duran, người giành các danh hiệu thế giới hạng nhẹ, hạng bán trung, hạng nặng nhẹ, hạng dưới hạng trung và hạng trung; võ sĩ người Mỹ Sugar Ray Robinson, người giành huy chương vàng Olympic năm 1976 và vô địch thế giới ở năm hạng cân khác nhau (hạng bán trung, thấp hơn hạng trung, hạng trung, hạng nặng nhẹ, hạng siêu trung); võ sĩ người Mêxicô Julio Cesar Chavez giành các danh hiệu thế giới ở các hạng siêu lông, hạng nhẹ, dưới hạng bán trung và trở thành người hùng quốc gia của Mêxicô

Quyền Anh (Boxing)

Nét đặc biệt của quyền anh chuyên nghiệp Ricardo Dominguez (trái) vs. Rafael Ortiz

 



IV Quyền anh nghiệp dư:

Quyền anh nghiệp dư, một đặc trưng của thế vận hội Olympic từ năm 1904, được tổ chức theo bộ luật Olympic thế giới. Tại Mỹ, quyền anh nghiệp dư được kiểm soát bởi các bộ phận như Liên đoàn quyền anh nghiệp dư Mỹ, Hiệp hội thể thao các trường trung học quốc gia, Hiệp hội găng tay vàng của Mỹ. Tất cả các đấu sĩ nghiệp dư được phân thành 12 hạng cân của Olympic, bao gồm 8 hạng cân đã đề cập ở trên cộng thêm hạng ruồi nhẹ, hạng bán trung nhẹ, hạng trung nhẹ và hạng siêu nặng. Các trận đấu không dài hơn 3 hiệp, thường 2-3 phút mỗi hiệp. Găng tay nặng hơn của các võ sĩ chuyên nghiệp và thường có các thiết bị bảo vệ như mũ

 

 

 

 

Thethao24.vn

Video Clip
Bảng xếp hạng
Xem nhiều nhất
Giá vàng, ngoài tệ
giá vàng
SMS : GV gửi 6224
Loại Mua Bán
SJC 43.690 44.010
Ngoại tệ
SMS : NT gửi 6224
Mua Bán
AUD 22555.76 22691.91 23070.96
CAD 21438.45 21633.15 21994.52
CHF 24478.09 24650.64 25062.42
DKK 0 4049.58 4133.73
EUR 30144.16 30234.86 30678.49
GBP 34502.85 34746.07 35255.89
HKD 2767.76 2787.27 2845.19
INR 0 431.1 450.75
JPY 281.77 284.62 290.53
KRW 0 17.56 21.56
KWD 0 78782.46 80741.87
MYR 0 6932.07 7076.12
NOK 0 3921.59 4003.08
RUB 0 650.31 798.46
SEK 0 3310.21 3379
SGD 17011.66 17131.58 17487.57
THB 696.18 696.18 727.92
USD 20950 20950 20955
CÔNG TY CỔ PHẦN PHẠM NGUYỄN
Địa chỉ : 34A Trần Phú - Ba Đình - Hà Nội
Tel: +84 4 xxxx xxxx
Fax: +84 4 xxxx xxxxx
Email: npn@phamnguyen.com
website: phamnguyen.com
 
2